عن أبي سعيد الخدري -رضي الله عنه- قال: بعَث عليُّ بن أبي طالب -رضي الله عنه- إلى رسول الله -صلى الله عليه وسلم- مِن اليَمَن بذُهَيْبة في أدِيمٍ مَقْرُوظ، لم تُحَصَّل من تُرَابِها، قال: فقَسَّمها بين أَربعَة نَفَر، بين عُيَيْنة بن بدر، وأقْرَع بنِ حَابِس، وزَيدِ الخَيل، والرابع: إِمَّا عَلقَمَة وإمَّا عَامِر بنُ الطُّفَيل، فقال رجل مِن أَصحَابه: كُنَّا نحْن أحق بهذا من هؤلاء، قال: فبلغ ذلك النبيَّ -صلَّى الله عليه وسلم- فقال: «ألا تَأْمَنُونِي وأنا أمينُ مَن في السَّماءِ، يَأْتِينِي خبرُ السماءِ صباحًا ومساءً»، قال: فقام رجلٌ غائِرُ العَيْنَيْنِ، مُشْرفُ الوَجْنَتين، ناشِزُ الجَبْهة، كَثُّ اللِّحيَة، مَحْلُوقُ الرَّأس، مُشَمَّر الإزار، فقال يا رسولَ الله اتَّق الله، قال: «وَيْلَك، أَوَلَسْتُ أحقَّ أهلِ الأرض أن يتَّقِيَ الله» قال: ثم ولَّى الرَّجلُ، قال خالد بن الوليد: يا رسول الله، ألا أضرِبُ عُنُقَه؟ قال: «لا، لَعَلَّه أنْ يكون يُصَلِّي» فقال خالد: وكَم مِن مُصَلٍّ يقول بلسانِه ما ليس في قلبِه، قال رسول الله -صلى الله عليه وسلم-: «إني لم أومَرْ أنْ أُنَقِّبَ عن قلوب الناس ولا أَشُقَّ بطونَهم» قال: ثم نظر إليه وهو مُقْفٍ، فقال: «إنه يخرج من ضِئضِئ هذا قومٌ يتلونَ كتابَ اللهِ رَطْبًا، لا يُجَاوِز حَنَاجِرَهم، يَمْرُقون من الدِّين كما يَمْرُق السَّهْمُ مِن الرَّمِيَّة»، وأظنه قال: «لئن أدركتُهم لأَقْتُلَنَّهُم قَتْلَ ثمودَ».
[صحيح.] - [متفق عليه.]
المزيــد ...

Bản dịch này cần kiểm duyệt và xem xét lại.

Ông Abu Sa’eed Al-Khudri – cầu xin Allah hài lòng về ông – thuật lại: Ali bin Abu Talib trở về từ Yemen, ông mang về một miếng vàng vẫn còn bám bụi đất trên bề mặt. Thiên Sứ của Allah đã chia miếng vàng đó cho bốn người: Uyainah bin Badr, Aqra’ bin Habis, Zaid Al-Khail và người thứ tư là Alqamah hoặc Amir bin Al-tufail. Thế là một người thuộc các bạn đạo của Người nói: Chúng tôi đáng nhận cái này hơn những người kia. Lời nói đó được truyền đến tai của Thiên Sứ, Người nói: “Chẳng lẽ các ngươi không an lòng trong khi Đấng ở trên trời đã an lòng và các thông tin trên trời được mang đến cho Ta sáng chiều ư?!” Một người đàn ông có đôi mắt sâu, xương gò má nhô, trán cao, râu rậm, đầu cạo trọc, mặc Izar trên mắt cá chân, đứng dậy nói: Này Thiên Sứ của Allah, Người hãy kính sợ Allah! Thiên Sứ của Allah nói: “Ngươi thật đáng trách, chẳng phải Ta là người kính sợ Allah hơn ai hết trong số cư dân của trái đất này đó sao?!” Rồi người đàn ông đó quay bỏ đi. Khalid bin Al-Waleed nói: Thưa Thiên Sứ của Allah, để tôi đánh vào cổ của y? Thiên Sứ của Allah nói: “Không, vì y vẫn còn lễ nguyện Salah.” Khalid nói: Có người dâng lễ nguyện Salah nhưng lưỡi của y nói ra những điều không nằm trong trái tim của y. Thiên Sứ của Allah nói: “Quả thật, Ta không được lệnh mổ xẻ tấm lòng của thiên hạ.” Rồi Người nhìn người đàn ông đó khi y quay lưng đi: “Sẽ xuất hiện từ người này một nhóm người đọc Qur'an lưu loát và thông thạo. Họ rời khỏi tôn giáo giống như mũi tên bay đi khỏi cung tên (lúc bắn).” Và tôi nghĩ rằng Người nói: “Nếu các ngươi sống kịp thời của họ thì các ngươi hãy giết họ giống như giết cộng đồng Thamud”.
[Sahih (chính xác)] - [Do Al-Bukhari và Muslim ghi]

Giải thích

Thiên Sứ của Allah cử Ali bin Abu Talib đến Yemen với nhiệm vụ kêu gọi đến với Allah, thu Zakah người dân ở đó và xử lý các vụ tranh chấp của họ. Sự việc này là trước cuộc hành hương Hajj chia tay. Sau đó, Ali trở về từ Yemen, gặp Thiên Sứ của Allah tại Makkah trong chuyến hành hương chia tay. Trong chuyến trở lại từ Yemen này, ông Ali mang về một miếng vàng vẫn còn bám bụi đất trên bề mặt, không phải là một miếng vàng tinh khiết. Thiên Sứ của Allah đã chia miếng vàng đó cho bốn người: Uyainah bin Badr, Aqra’ bin Habis, Zaid Al-Khail và người thứ tư là Alqamah hoặc Amir bin Al-tufail với hy vọng họ vào Islam vì họ là những nhà lãnh đạo. Nếu họ vào Islam thì sẽ có nhiều người theo họ vào Islam. Như vậy, lý do, Người chia miếng vàng đó cho họ là để cảm hóa tấm lòng của họ với Islam, còn nếu ai trong số họ đã là người Muslim thì Người chia cho họ nhằm củng cố đức tin Iman của họ. Giới học giả loại trừ rằng miếng vàng đó thuộc tài sản của chiến lợi phẩm, nó có thể là tài sản Zakah. Sau khi Thiên Sứ của Allah chia miếng vàng đó cho bốn người được nêu thì một người đàn ông trong số những người Muslim đứng dậy nói: Chúng tôi đáng được chia miếng vàng đó hơn bốn người kia. Khi Thiên Sứ của Allah nghe được lời này, Người nói: “Chẳng lẽ các ngươi không an lòng trong khi Đấng ở trên trời đã an lòng và các thông tin trên trời được mang đến cho Ta sáng chiều ư?!” có nghĩa là Allah – Đấng Tối Cao đã tin và an lòng giao Bức Thông Điệp cho Ta và cử Ta rao truyền nó cho cư dân trái đất, vậy mà ngươi không không tin và an lòng đối với Ta ư? Người muốn nói rằng ai nghi ngờ Người thì kẻ đó đã lệch khỏi con đường chân lý, người tin tưởng nên tin Người về những phù hoa của thế gian rằng Người luôn đặt nó vào đúng nơi cần đặt theo lệnh của Allah. Lời của Người “Đấng ở trên trời” là một trong những bằng chứng khẳng định Allah ở bên trên các tạo vật của Ngài, ý nghĩa rằng Allah ở trên Ngai Vương của Ngài bên trên các tầng trời. “مَنْ فِيْ السْماء”, từ “فِيْ” không được hiểu là “trong, bên trong” mà ở đây được hiểu là ở trên, tức “Đấng ở trên trời” bởi vì người Ả Rập ngoài việc diễn đạt từ “فِيْ” với ý nghĩa bên trong hoặc trong thì họ còn dùng để diễn đạt một thứ gì đó ở trên hoặc ở bên trên. Cơ sở cho điều này, trong Qur’an, Allah đã dùng từ “فِيْ” để diễn đạt ý nghĩa “ở trên, bên trên” như trong các câu Kinh sau: {Bởi thế, các ngươi hãy du lãm trên trái đất ...} (Chương 3 – Ali –Imran, câu 137), {… và chắc chắn ta sẽ cho đóng đinh các ngươi trên thân cây chà là} (Chương 20 – Taha, câu 71), {Phải chăng các ngươi cảm thấy an toàn thoát khỏi Đấng ở trên trời vì tưởng rằng Ngài sẽ không làm đất sụp xuống nuốt mất các ngươi khi nó rung động dữ dội hay sao? Hay phải chăng các ngươi cảm thấy an toàn thoát khỏi Đấng ở trên trời vì tưởng rằng Ngài sẽ không thể gởi một cơn bão đá xuống để trừng phạt các ngươi sao?}. Một người đàn ông có đôi mắt sâu, xương gò má nhô, trán cao, râu rậm, đầu cạo trọc, mặc Izar trên mắt cá chân, đứng dậy nói: Này Thiên Sứ của Allah, Người hãy kính sợ Allah! Thiên Sứ của Allah nói: “Ngươi thật đáng trách, chẳng phải Ta là người kính sợ Allah hơn ai hết trong số cư dân của trái đất này đó sao?!” có nghĩa rằng Người là người tuân lệnh và kính sợ Allah hơn ai hết trong cõi trần này. Là một sự lệch lạc rõ ràng khi nghĩ rằng một người phục tùng Allah mang tội lỗi. Người đàn ông phản đối này đã nghĩ rằng Thiên Sứ của Allah đã làm điều sai trái, đã bất công nên bảo Người phải kính sợ Allah trong khi Người là người kính sợ Allah hơn ai hết, Người luôn cho vì Allah, Người luôn phục vụ hết mình cho tôn giáo của Ngài, Người hướng dẫn đám bề tôi của Ngài. Rồi sau khi người đàn ông đó quay bỏ đi, Khalid bin Al-Waleed nói: Thưa Thiên Sứ của Allah, để tôi đánh vào cổ của y? Tức để tôi giết chết y vì tội đã xúc phạm đến Người. Nhưng Thiên Sứ của Allah nói: “Không, vì y vẫn còn lễ nguyện Salah.” Khalid nói: Có người dâng lễ nguyện Salah nhưng lưỡi của y nói ra những điều không nằm trong trái tim của y. Thiên Sứ của Allah nói: “Quả thật, Ta không được lệnh mổ xẻ tấm lòng của thiên hạ.” có nghĩa là Người chỉ được phép phán xét và cư xử với thiên hạ qua những gì được thể hiện bên ngoài còn những gì thầm kín trong lòng của họ thuộc về quyền hạn của Allah, Ngài mới là Đấng biết rõ hơn hết và Ngài sẽ thưởng phạt công minh. Rồi Người nhìn người đàn ông đó khi y quay lưng đi: “Sẽ xuất hiện từ người này một nhóm người đọc Qur'an lưu loát và thông thạo. Họ rời khỏi tôn giáo giống như mũi tên bay đi khỏi cung tên (lúc bắn). Nếu các ngươi sống kịp thời của họ thì các ngươi hãy giết họ giống như giết cộng đồng Thamud”. Ý nghĩa: Thiên Sứ của Allah thông tin cho biết rằng sẽ có một nhóm người từ thế hệ con cháu của người đàn ông lệch lạc này đọc Qur’an một cách dễ dàng do họ đọc nhiều và học thuộc lòng tốt, tuy nhiên, Qur’an không chạm đến trái tim và tấm lòng của họ, họ không hiểu Qur’an giống như ý nghĩa thực sự của Nó, họ sẽ đặt nội dung ý nghĩa của Qur’an không đúng chỗ của Nó bởi họ lệch lạc và dốt nát. Chính vì vậy, họ rời khỏi Islam một cách nhanh chóng và dễ dàng như thể họ chưa từng vào Islam. Đây là bằng chứng ràng họ đã vào Islam nhưng trong trái tim họ không có đức tin Iman, hộ không hiểu đúng về đức tin Iman, họ sẽ giết hại cư dân của Islam và kêu gọi đến với sự vô đức tin và thờ phượng các bục tượng. Chính vì lẽ này, Thiên Sứ của Allah bảo các vị Sahabah của Người rằng nếu có thể sống kịp đến thời của nhóm người đó thì hãy tiêu diệt họ một cách triệt để, không chừa một ai.

Bản dịch: tiếng Anh tiếng Pháp tiếng Tây Ban Nha tiếng Thổ Nhĩ Kỳ tiếng Urdu tiếng Indonesia tiếng Bosnian tiếng Nga tiếng Bengali tiếng Trung Quốc tiếng Ba Tư tiếng Tagalog tiếng Ấn Độ Uyghur Hausa
Xem các bản dịch