عن أنس بن مالك -رضي الله عنه- قال: لمَّا ثَقُل النبي -صلى الله عليه وسلم- جَعَل يَتَغَشَّاه الكَرب، فقالت فاطمة -رضي الله عنها-: واكَربَ أَبَتَاه، فقال: «لَيسَ عَلَى أَبِيك كَرب بعد اليوم». فلما مات، قالت: يا أَبَتَاه، أجاب ربًّا دَعَاه! يا أبَتَاه، جَنَّة الفِردَوس مَأوَاه! يا أبتاه، إلى جبريل نَنعَاه! فلمَّا دُفِن قالت فاطمة -رضي الله عنها-: أَطَابَت أَنفُسُكُم أَن تَحثُوا عَلَى رسُولِ الله -صلى الله عليه وسلم- التُّراب؟!
[صحيح.] - [رواه البخاري.]
المزيــد ...

Ông Anas bin Malik thuật lại: Khi cơn bệnh trở nên trầm trọng hơn, Thiên Sứ phải đối mặt với nhiều cơn đau. Fatimah nói: Thật khổ cho cha quá!. Thiên Sứ của Allah nói: {Sau ngày hôm nay, cha của con sẽ không còn phải chịu khổ nạn nào nữa.} Lúc Người lìa trần, Fatimah nói: Cha ơi, cha đã đáp lại lời kêu gọi của Thượng Đế! Cha ơi, Thiên Đàng Firdaus sẽ là chỗ ở của cha! Cha ơi, chúng con sẽ báo tin lìa trần của cha với Jibril! Rồi lúc chôn cất Thiên Sứ của Allah, Fatimah nói: Các người hãy để bản thân tốt lành qua việc rải đất lên Thiên Sứ của Allah!
Sahih (chính xác) - Do Al-Bukhari ghi lại

Giải thích

Hadith cho thấy sự kiên nhẫn chịu đựng của Thiên Sứ về những cơn đau của Người lúc lâm chung. Khi cơn đau bệnh trở nên trầm trọng hơn lúc lâm chung thì Thiên Sứ của Allah đã phải chịu đựng những cơn đau, và những cơn đau rất dữ dội diễn ra đối với Người, đó là điều mà Allah muốn ban thưởng một phần thưởng cao nhất cho sự kiên nhẫn và chịu đựng của Người. Chứng kiến tình trạng đau đớn của cha, bà Fatimah đã nói: {Thật khổ cho cha quá !} như muốn chia sẻ sự đồng cảm với cha của mình và cũng bởi vì bà là phụ nữ và phụ nữ thì ít kiên nhẫn hơn. Nghe con gái nói như thế, Thiên Sứ của Allah bảo: {Sau ngày hôm nay, cha của con sẽ không còn phải chịu khổ nạn nào nữa} bởi vì Thiên Sứ của Allah đã rời cõi trần để đến với cõi trên gần kề nơi Allah như Người đã luôn miệng nói khi cái chết bao trùm lấy Người: {Lạy Allah, ở nơi trên cao gần kề nơi Ngài, lạy Allah, ở nơi trên cao gần kề nơi Ngài và Người ngước mắt nhìn lên trần nhà.} Khi Thiên Sứ của Allah lìa trần thì bà Fatimah đã khóc nhưng không khóc một cách quá đau thương nên điều đó không có nghĩa là bà đã hờn trách sự an bài và định đoạt của Allah. Lời của bà {cha đã đáp lại lời kêu gọi của Thượng Đế} là bởi vì Allah nắm tất cả mọi vương quyền trên mọi thứ và thời hạn của mỗi tạo vật đều nằm trong tay Ngài và bởi vì Thiên Sứ của Allah cũng giống như bao người phàm khác rằng cũng phải lìa cõi trần khi được lệnh. Và lời của bà {Cha ơi, Thiên Đàng Firdaus sẽ là chỗ ở của cha !} là bởi vì Thiên Sứ của Allah là người có vị trí cao nhất nơi Thiên Đàng như Người đã nói: {Các ngươi hãy cầu xin Allah cho Ta Al-Wasilah vì đó là nơi cao nhất trong Thiên Đàng, nơi mà chỉ dành cho một người bề tôi trong số những bề tôi của Allah và Ta hy vọng Ta sẽ là người đó.} Và không còn phải nghi ngờ gì nữa rằng nơi ở của Thiên Sứ Muhammad là Thiên Đàng tầng Firdaus và Firdaus là tầng cao nhất nơi Thiên Đàng, bên trên nó là chiếc Ngai Vương của Allah. Còn lời của bà {Cha ơi, chúng con sẽ báo tin lìa trần của cha với Jibril} là bởi vì đại Thiên Thần Jibril thường đến với Thiên Sứ để ôn những lời mặc khải với Người trong khoảng thời gian Người còn sống. Sau đó, khi Thiên Sứ của Allah được khiêng đi chôn thì bà Fatimah nói: {Các người hãy để bản thân tốt lành qua việc rải đất lên Thiên Sứ của Allah !} có nghĩa là do bà đau buồn vì phải chia xa với người cha yêu quý và bà biết các vị Sahabah rất đỗi yêu thương Thiên Sứ của Allah nên bà đã yêu cầu họ như thế. Tuy nhiên, Allah là Đấng định đoạt tất cả và mọi con người đều phải quay trở về với Ngài như Allah đã phán: {Quả thật, Ngươi sẽ chết và họ cũng sẽ chết.}

Bản dịch: tiếng Anh tiếng Pháp tiếng Tây Ban Nha tiếng Thổ Nhĩ Kỳ tiếng Urdu tiếng Indonesia tiếng Bosnian tiếng Nga tiếng Bengali tiếng Trung Quốc tiếng Ba Tư tiếng Tagalog tiếng Ấn Độ
Xem các bản dịch